Chuyến đi Trường Sa của chúng tôi kề những ngày Tết Nhâm Thìn. Người ta nói, mùa này biển động dữ dội. Tuy nhiên, giữa Biển Đông, biển động là động vậy thôi chứ đôi khi, giữa hai cơn bão hoặc ngay trong cơn bão vẫn có những phút sóng yên biển lặng.
Trăng muộn trên biển sớm
Có lẽ cơn bão đã đi qua. Sóng đã yên, biển đã lặng trở lại. Con tàu neo ở gần đảo Tốc Tan. Không còn những cú lắc như muốn lộn cả ruột gan ra ngoài. Đêm sắp tàn. Không còn những con sóng hung tợn ầm ào vỗ vào mạn tàu. Giữa những vách ngăn trong căn phòng trên con tàu, tôi có cảm giác như tôi đang nằm ở đâu đó trên đất liền. Cảm giác yên bình quá. Mở cửa bước trên hành lang để ra boong tàu, tôi như đi trên đất liền. Trời vẫn còn tối lờ nhờ. Gió mơn man rít khẽ qua tai.
Mấy ngày qua, chưa lúc nào biển yên bình đến như thế này. Không còn những con sóng bạc đầu rợn người từ xa ập đến như muốn xé toạc con tàu ra thành nhiều mảnh. Con tàu đứng yên như chưa từng trải qua những ngày giông tố giữa trùng khơi. Con tàu lạ thật: Giữa bão giông, nó lầm lỳ rẽ sóng! Lúc yên bình neo đậu, nó vẫn lại lầm lỳ tự tại. Với nó, cứ tưởng như không hề có sự hiện hữu của sóng to gió lớn.
Rất có thể cơn bão đã đi qua. Đảo Tốc Tan như một đốm lửa giữa mịt mùng trùng khơi. Con tàu neo cách đảo khoảng vài hải lý. Đảo là đảo. Và dĩ nhiên, tàu là tàu. Cứ như thể chúng chả dính dáng gì tới nhau. Con tàu vẫn lầm lỳ đứng yên như phía trước nó không hề có sự hiện hữu của đảo. Sóng mơn man mạn tàu như hối lỗi. Mấy anh lính hải quân ngồi lặng trên boong thả những sợi cước dài xuống biển. Cách câu cá ở biển không giống như cách câu cá trên đất liền. Ở đây, chẳng cần câu nào trụ nổi với sóng biển nên có lẽ vì thế mà người ta chọn cách lấy cước thay cho cần. Chàng lính ngồi trên boong lặng thinh. Cá cắn câu. Chắc là một con cá rất to nên “ngư phủ” chọn cách lừa nhử cho con mồi mệt lử rồi mới từ từ kéo lên. Một con cá hồng chừng bảy, tám cân mắc câu bị kéo lên boong...

Bữa cơm trên đảo Phan Vinh. Ảnh: Trần Hoài
Mấy hôm rồi, chưa khi nào biển lặng đến thế. Sóng chỉ lăn tăn vỗ về mạn tàu. Nhưng, bởi chính vì thế nên tôi có cảm giác biển càng thêm mông mênh rộng lớn. Bốn bề là nước và nước. Con tàu to lớn dềnh dàng nhường này nhưng giữa biển trời bao la, nó hệt con thuyền giấy của lũ trẻ. Nó không là gì so với sự bao la của đất trời. Biển dường như không hề biết đến sự hiện hữu của một con tàu chở hàng trăm con người và bao nhiêu thứ khác đang neo đậu “nương nhờ” biển cả...
Tôi cảm nhận tất cả những điều diễn ra trong sáng sớm này giữa biển khơi hiện hữu mà như không hiện hữu. Riêng con trăng cuối tháng lơ lửng giữa trời kia là rất thật.
Bạn đồng hành bé nhỏ
Nhớ lại mấy ngày đầu, tôi bỗng thấy mình nhỏ bé đến vô chừng. Suốt ba ngày ba đêm liền lênh đênh giữa biển cả bao la, ngoài con tàu HQ936 đưa chúng tôi ra Trường Sa phải chạy lòng vòng trú bão, tôi không hề nhìn thấy bóng dáng bất kỳ con tàu nào khác. Con tàu như đơn độc giữa Biển Đông.
Ấy thế mà vào một buổi sáng, trên boong tàu, khi tàu vừa nhổ neo tiếp tục hành trình tránh bão thì bỗng một con hải âu không biết từ đâu xuất hiện sải cánh trước mũi tàu. Nghe bảo, loài chim này lạ lắm. Nó bay quanh năm suốt tháng mà không hề mỏi cánh. Con hải âu bay theo con tàu đến vài tiếng đồng hồ, đây là “người bạn thân thiện” của con tàu. Không phải con tàu đi ngang qua cánh hải âu hững hờ mà đây là cánh hải âu bay theo con tàu như một người bạn đồng hành.
Nắng đẹp chẳng được bao lâu thì biển bỗng động trở lại và động một cách dữ dội. Đến trưa, giữa biển cả bao la, đất trời bỗng nổi cơn giông gió. Sau cơn giông là một cơn bão biển tràn qua. Và, sau trận bão biển là mưa. Mưa giữa trùng khơi này dai dẳng quá. Cơn mưa kéo dài suốt từ trưa đến chiều. Lúc trưa, khi cơn bão mới ập đến, khi rời lan can đài chỉ huy để trở lại phòng, tôi không kịp nhìn xem cánh hải âu kia ra sao giữa giông bão. Tuy vậy, giữa hai cơn bão, hay có khi ngay giữa cơn bão, ít nhất là trong tôi vẫn tồn tại một phút giây yên bình của biển cả nhờ cánh hải âu bé nhỏ làm bạn đồng hành của con tàu!
Theo qdnd.vn